Chúa Nhật XXXII thường niên, Cung Hiến Thánh Đường Latêranô
NHÀ THỜ CỦA GIÁO XỨ
Lm. VŨ XUÂN HẠNH

Hôm nay, chúng ta mừng kỷ niệm ngày cùng hiến đền thờ

Latêranô. Đền thờ này vốn được coi như là nhà thờ chính

tòa của Đức Giáo Hoàng, với tư cách là Giám Mục giáo

phận Rôma. Nhân dịp này tôi muốn chia sẻ một vài ý nghĩ

đơn sơ về vai trò của nhà thờ, của thánh đường trong giáo

xứ.

Khi một em nhỏ mở mắt chào đời, cha mẹ của em thường

bàn bạc với nhau xem sẽ đặt tên gì cho em. Các ngài mở

lịch và đặt cho em không những một tên gọi bình thường,

mà còn chọn cho em một tên thánh nữa. Chẳng hạn như

Maria, Giuse, Phêrô, Anna…

Vị thánh mà em nhỏ ấy mang tên sẽ là vị thánh bổn mạng,

vị thánh quan thầy của em. Vì thánh ấy sẽ nâng đỡ và gìn

giữ em trên vạn nẻo đường đời.

Cũng thế đối với ngôi nhà thờ của giáo xứ. Cụ thể là ngôi

nhà thờ của giáo xứ An Sơn chúng ta, được đặt tên là nhà

thờ Vô Nhiễm, vì được đặt dưới sự bảo trờ của Mẹ Maria

Vô Nhiễm Nguyên Tội. Và rồi trong một năm, cứ đến ngày

8 tháng 12, tất cả chúng ta, những người con trong giáo xứ,

đều mừng kính Mẹ như vị bổn mạng của mình. Chính vì

thế, chúng ta hãy chạy đến kêu cầu để xin Mẹ luôn nâng đỡ34

và gìn giữ cộng đoàn chúng ta trong sự bình an, yêu

thương và hợp nhất.

Chúng ta đã thấy trong thời gian chiến tranh, biết bao nhiêu

ngôi nhà thờ đã đã bị tàn phá, đã bị sụp đổ do bom đạn của

hận thù, để rồi chỉ còn là một đống gạch vụn. Chúng ta hãy

cầu xin Mẹ che chở cho ngôi nhà thờ của giáo xứ, được

luôn luôn an toàn.

Tới đây chúng ta nhắc cho anh chị em một sự thật: Giáo xứ

là một gia đình. Chính tại gia đình này, chúng ta tìm thấy

được một tình mến thương đậm đà và những kỷ niệm thật

êm đềm và tươi đẹp.

Phải, giáo xứ chính là một gia đình và ngôi nhà thờ này

chính là ngôi nhà tổ được dành cho mọi người.

Thực vậy, chính tại ngôi nhà thờ này, chúng ta đã được

cha mẹ bồng ẵm tới, sau khi đã mở mắt chào đời, để lãnh

nhân bí tích Rửa Tội, sinh chúng ta trong đời sống siêu

nhiên của người con cái Thiên Chúa.

Chính tại ngôi nhà thờ này, chúng ta được lãnh nhận bí tích

Thêm sức, giúp chúng ta trưởng thành trong đời sống đức

tin, nhờ đó chúng ta trở thành những người lính can đảm,

chiến đấu dưới bóng cờ của Đức Kitô.

Chính tại ngôi nhà thờ này, chúng ta được rẽ vào một khúc

quanh mới của cuộc đời, khi chúng ta cùng với người

chúng ta thương mến, tay trong tay tiến lên bàn thánh để

cử hành bí tích Hôn phối.

Và sau cùng chính tại ngôi nhà thờ này, chúng ta sẽ từ giã

mọi người để trở về nhà Cha sau cuộc hành trình dương

thế, hầu đón nhận niềm hạnh phúc vĩnh cửu mà Thiên

Chúa đã hứa ban cho những người tôi tớ trung thành

phụng sự Ngài.

Và nhất là chính tại ngôi nhà thờ này, mỗi ngày đều diễn ra

cái quang cảnh xum họp thật đầm ấm và dạt dào yêu

thương. Thực vậy, trong một gia đình, cha mẹ và con cái thường quây quần bên mâm cơm nóng sốt, chứ không phải

ngày nào cũng ăn cơm hộp hay giắt nhau ra hàng quán, ra

tiệm ăn. Cũng vậy, chính tại ngôi nhà thờ nay, mỗi ngày

chúng ta đều cùng nhau quây quần bên bàn tiệc Thánh Thể

để chia sẻ với nhau một của ăn thiêng liêng nuôi sống linh

hồn, rồi từ đó, chúng ta sẽ có được những hành động bác

ái và yêu thương, tha thứ và gíup đỡ cho những người

chung quanh.

Tuy nhiên, chúng ta đã thực sự cư xử với nhau như những

người con của gia đình giáo xứ hay chưa?